TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
Cuộc Chiến Chinh Đoạt
Phan_8
Diêu Yên Cẩn nhìn em gái một cái, nhỏ giọng nói:
“Chị muốn đi Lô Xuyên”.
Câu nói này lọt vào tai bà Diêu. Bà đứng bật dậy, chỉ tay về phía Diêu Yên Cẩn
la mắng thậm tệ. Diêu Ngạn níu cánh tay vung lên của bà, quay sang hỏi chị: “Lô
Xuyên? Em hỏi chị, chị biết Lô Xuyên ở đâu không?”.
Diêu Yên Cẩn ngẩng lên, đến chết vẫn mạnh miệng: “Chị biết”.
Diêu Ngạn cười cười: “Được! Vậy chị nói em biết đến Lô Xuyên bằng cách nào, bao
lâu mới tới Lô Xuyên, Lô Xuyên ờ trong tỉnh hay ngoài tỉnh?”.
Diêu Yên Cẩn á khẩu, không trả lời được. Cô ấp úng cả buổi.
Diêu Ngạn vừa xoa dịu bà Diêu vừa dỗ dành Diêu Yên Cẩn, cuối cùng cũng dẹp được
“khói lửa chiến tranh” trong nhà nhưng cả ba người vẫn chưa ai ăn uống. Bà Diêu
đành lấy lại tình thần, sửa soạn cặp lồng đi vào bệnh viện.
Diêu Ngạn dặn dò bà: “Mẹ đừng đòi họ bồi thường”.
Bà Diêu nói với giọng thiếu kiên nhẫn: “Mẹ biết. Con nói tới nói lui mấy lần
rồi đấy. Vả lại mấy ngày hôm nay cũng không gặp họ, chẳng biết trốn chỗ nào”.
Diêu Ngạn trầm mặc nhíu mày. Cô nghĩ thầm, có lẽ chỉ ở cách hai tầng lầu mà
thôi.
Tưởng Nã đến bệnh viện một chuyến rồi quay về công ty vận chuyển hàng hóa. Hứa
Châu Vi đã biết tin từ sớm, anh ta nổi lòng hiếu kỳ hỏi Tưởng Nã: “Tên họ Lương
đó chết thật?”.
Tưởng Nã mặt mày sa sầm “Ừ” một tiếng. Anh lấy bật lửa châm thuốc, ngọn lửa nhỏ
xíu xẹt xẹt sáng lên rồi tắt ngúm. Hứa Châu Vi móc bao diêm của mình ra châm
lửa cho anh, anh ta nói: “Biết trước thế này, hồi đó chúng ta không cần ra tay.
Dù sao chăng nữa cũng có người chỉnh ông ta, còn chỉnh đến nơi đến chốn”.
Tưởng Nã lườm anh ta một cái không hài lòng, anh vừa nhả khói vừa nói: “Đi chỗ
khác, đừng quấy rầy anh”.
Hứa Châu Vi hằn học ra khỏi cửa. Tưởng Nã khóa trái cửa, mệt mỏi ngồi xuống
ghế.
Mấy ngày liên tiếp sau đó, Tưởng Nã cũng không tìm Diêu Ngạn. Diêu Ngạn lấy số
điện thoại di động mới gửi cho đồng nghiệp và bạn bè. Người bạn ở cùng phòng
thời đại học của cô gọi điện: “Tranh thủ chưa nhập học, bọn mình tụ tập một
buổi nhé!”.
Diêu Ngạn nói cười hân hoan: “Cậu vẫn còn nhập học à?”.
“Nè, tự an ủi nhau một chút đi chứ!” Bạn của Diêu Ngạn nói sơ sơ thời gian. Gia
đình Diêu Ngạn gần đây lu bu nhiều việc, cô cũng không muốn chạy đến Nam Giang
xa xôi, vì vậy cô viện cớ từ chối.
Đồng nghiệp đưa cốc đo lường kêu Diêu Ngạn rửa sạch, chị ta hỏi cô: “Họp mặt
bạn học sao em không đi?”.
Diêu Ngạn trả lời lấy lệ. Nước xối ào ào xuống mu bàn tay cô bắn lên bọt nước
sáng lấp lánh. Cảm giác mát mẻ kéo đến nhưng không xoa được nỗi thấp thỏm trong
lòng cô.
Đến giờ tan tầm, cô và đồng nghiệp vừa tán gẫu vừa đi xuống dưới. Bắt gặp Tưởng
Nã và Hứa Châu Vi rảo bước từ xa đi tới, cô chột dạ, nghiêng mình trốn sau lưng
đồng nghiệp, hy vọng Tưởng Nã không nhìn thấy cô.
Đại sảnh ở tòa nhà chính không lớn lắm, ánh nắng chiếu rọi làm bóng của mọi
người đổ dài xuống nền gạch. Tưởng Nã lắng nghe Hứa Châu Vi báo cáo, ánh mắt
của anh dán chặt vào Diêu Ngạn. Mãi đến khi bưóc vào thang máy, anh mới thôi
nhìn, thu hồi cảm giác bức người. Diêu Ngạn thở phào nhẹ nhõm.
Vừa tới chỗ đậu xe đột nhiên có người gọi cô từ phía sau: “Diêu Ngạn!”.
Diêu Ngạn nhìn lại, cô lấy làm khó hiểu: “Thẩm tổng?”.
Thẩm Quan bước xuống xe, anh ta cười với cô: “Về nhà à?”.
Diêu Ngạn cười trừ, tỏ ý mặc nhận. Thẩm Quan nói: “Lần trước tôi có nói mời em
ăn cơm, chẳng biết hôm nay em có thời gian hay không?”.
Diêu Ngạn ngạc nhiên, cô tìm lý do thoái thác: “Nhà tôi có chút việc”.
Thẩm Quan mỉm cười: “Ừm, vậy hôm khác được chứ? Vốn dĩ có vài vấn đề liên quan
đến phòng nghiên cứu, tôi muốn hỏi em”.
“Phòng nghiên cứu?”
Thẩm Quan đáp: “Đúng vậy. Tòa nhà phía đông nói không đủ nhân viên, tôi đang
suy nghĩ không biết có nên mời một người làm bán thời gian hay không. Dẫu sao
đồ uống hai bên cũng không liên quan đến nhau”.
Diêu Ngạn lập tức động lòng, có điều mới vừa rồi đã lỡ từ chối, cô không biết
mở miệng thế nào cho phải. Thẩm Quan đọc được suy nghĩ của cô, anh ta cong môi
cười: “Em về hỏi đồng nghiệp trong phòng nghiên cứu của , xem có người nào hứng
thú hay không. Nếu em đồng ý, tuần sau có thể qua bên này phỏng vấn”.
Diêu Ngạn vui sướng vô cùng, gật đầu lia lịa.
Cửa sổ trên tầng cao nhất mở ra, hơi nóng ngoài trời ùa vào không gian mát lạnh
bên trong. Diêu Ngạn ở bên dưới đạp xe mỗi lúc một xa dần. Hứa Châu Vi trách
móc Tưởng Nã: “Anh Nã, anh trở nên cuồng công việc rồi đấy. Thỉnh thoảng cũng
nên đón em Diêu tan sở!”.
Tưởng Nã dừng tay, để tài liệu xuống bàn, anh ưỡn thẳng lưng, cười cười nhìn
anh ta: “Nếu chú nhớ thương em Diêu thì đi đi!”.
Hứa Châu Vi tỏ vẻ hoảng sợ: “Em nào muốn đoản mệnh”.
Tưởng Nã lạnh lùng lườm anh ta. Hứa Châu Vi nói: “Mấy ngày trước, Thẩm Quan có
xuất hàng nhưng chúng ta không chặn lại. Đợt sau có nên ngăn cản không?”.
Tưởng Nã suy tư xem tài liệu. Điện thoại di động của anh bất chợt đổ chuông.
Anh nhìn lướt qua dãy số gọi tới rồi bắt máy, cất giọng trêu đùa: “Anh đang
nghĩ sao hôm nay thời tiết lại tốt đến vậy, hóa ra là chú nhớ đến anh”.
Người trong điện thoại di động cười ha hả, nói: “Chu choa, anh Nã vẫn nhớ thằng
em Dương Quang này”. Hai người chào hỏi nhau, Dương Quang nói: “Anh Nã, em muốn
nói chuyện này với anh. Mấy ngày trước có người tới Lô Xuyên hỏi thăm anh, đưa
hình của anh cho Lão Lý với Tiểu Châu nhìn, anh cũng biết họ với em có quan hệ
rất tốt mà. Sau đó, họ kể em nghe, em nghĩ nên nói anh biết”.
Tưởng Nã nhếch mép nói cảm ơn Dương Quang. Sau khi tắt máy, anh nói với Hứa
Châu Vi: “Đợt tới chặn lại, bắt nộp tiền bảo kê. Mấy chiếc xe khác ở Lý Sơn
cũng lâu rồi không thu tiền, cần nhắc nhở họ một chút”.
Hứa Châu Vi xoa tay, tỏ vẻ nôn nóng, muốn được luyện gân luyện cốt ngay lập
tức.
Tối đến, bà Diêu lôi Diêu Yên Cẩn ra công viên ven sông dọn hàng. Diêu Yên Cẩn
túm chặt cửa không chịu đi, lửa giận của bà Diêu bôc cháy ngùn ngụt: “Con nói
đi, một anh chàng trắng trẻo sáng sủa thì con chê chướng mắt, lại đi thích cái
loại già mà không nên nết. Nhìn ông ta còn già hơn bố con, con có biết suy nghĩ
hay không?”.
Diêu Yên Cẩn vặn lại: “Anh ấy là người tốt, anh ấy đối xử tốt với con!”.
Tuy bà Diêu biết không thể đánh giá con người qua dáng vẻ bên ngoài nhưng ít
nhất dáng vẻ cũng không được quá tệ, không thể để người ta nghĩ đó là anh em
của ông Diêu. Nếu không mặt mũi nhà họ Diêu biết để ở đâu.
Diêu Ngạn khuyên bà: :”Mẹ đừng nhắc chuyện này nữa, qua một thời gian là đâu
lại vào đấy ấy mà. Mẹ ở nhà với chị đi, để con dọn hàng”.
Bà Diêu giận đến run người, buồn bã giao túi vải cho Diêu Ngạn.
Nghỉ hè là thời điểm tượng thạch cao buôn bán được nhất. Đến lúc học sinh tựu
trường, mấy mẹ con cô chỉ còn biết dọn ra bán vào dịp cuối tuần. Sạp hàng ngoài
công viên gần sông đã trở thành địa điểm cố định. Diêu Ngạn chưa tới nơi đã
thấy một đám trẻ con đang đợi.
Đèn đường hắt sáng dịu nhẹ, gợn gió mùa hè từ ven sông thổi vào chắt lọc không
khí hanh khô ban ngày để lại cảm giác mát rượi dễ chịu. Diêu Ngạn sinh ra đã
giỏi giang tháo vát. Trong lúc cô bận rộn buôn bán, một cơ thể đàn ông bất ngờ
áp sát đến sau lưng cô.
Tưởng Nã thì thào với cô: “Em đổi số điện thoại di động à?”. Hơi nóng hổi của
anh thổi vào tai Diêu Ngạn, xua tan cơn gió đêm mát lạnh, khiến hai tai Diêu
Ngạn đỏ bừng.
Diêu Ngạn cứng đờ như có hàng nghìn hàng vạn con côn trùng đang đánh úp phía
sau cô, tóc tai cô dựng đứng. Cô nghiêng người né tránh cái ôm thân thiết của
Tưởng Nã. Hai chân của cô lảo đảo đứng bật dậy, va vào băng ghế khiến nó đổ
xuống đất, bức tượng thạch cao nằm trên băng ghế bị gạt rơi xuống đất, một loạt
các âm thanh hỗn độn xen lẫn với khung cảnh ổn ào xung quanh.
Tưởng Nã cong miệng nhìn cô. Anh từ từ đứng dậy, đặt tay lên đầu Diêu Ngạn giúp
cô tỉnh táo trở lại: “Bán hàng!”.
Diêu Ngạn lắc đầu hất tay anh ra. Có người chờ lấy tiền thừa, cô luống cuống
lục lọi hộp tiền lẻ. Một người khác lại hỏi giá tiền, Diêu Ngạn cũng mặc kệ
Tưởng Nã ở sau lưng, cô ổn định tâm trạng bắt chuyện với khách.
Tưởng Nã xách một chiếc ghế đặt xuống đất. Diêu Ngạn ngoảnh đẩu liếc anh, nuốt
giận khom người bán hàng.
Trên con sông nhỏ này hằng đêm đều có tàu chờ hàng đi ngang. Ánh đèn leo lét
tỏa tới từ phương xa, người đi bộ tụ tập gần lan can nhìn bọt nước bắn tung tóe
mang theo tùng đợt gió dịu mát.
Tưởng Nã lấy một bức tượng nhỏ, trừng mắt với đứa bé đang cắn cọ bên cạnh:
“Cháu có tô không? Không tô thì đưa cọ cho chú!”.
Đứa bé đó rụt rè nhìn anh, hạ cọ xuống tô tượng, sau đó lại lén lút quan sát
Tưởng Nã. Tưởng Nã ra vẻ hung dữ cuộn tay, anh bỏ bức tượng lại chỗ cũ, chống
cằm ngắm Diêu Ngạn.
Diêu Ngạn dong dỏng cao, dáng người mảnh mai, nhìn rất yếu ớt. Chỉ cần nửa cánh
tay là anh có thể ôm trọn cô. Ôm cô vào lòng, anh càng cảm thấy cô thật nhỏ bé,
chỉ giống như đang bế thú cưng. Khuôn mặt cô lớn bằng bàn tay anh. Khi tay anh
xòe ra chẳng những che được hơi thở, mà còn có thể bao phủ đôi mắt của cô.
Diêu Ngạn trong mắt anh giống như một con kiến nhỏ bé. Ngày nào cũng cực nhọc
vác một hạt gạo, đầm đìa mồ hôi vật lộn với mặt đất nứt nẻ trong ánh nắng chói
chang. Anh chỉ dùng một cây tăm là đủ khiến cô xoay mòng mòng, đông tây nam bắc
đều do anh làm chủ. Diêu Ngạn có thể chạy nhưng không thoát được cây tăm của
anh. Anh vô cùng muốn ôm con kiến bé xíu này về nhà chăm nuôi.
Đám người đông đúc tản dần. Ánh trăng cũng chuyển vị trí, soi bóng xuống giữa
dòng sông tĩnh lặng, Diêu Ngạn thu dọn sạp hàng. Nhìn Tưởng Nã ngồi trên ghế,
cô lúng túng giữ chặt bức tượng đang cầm trong tay, thấp thỏm suy nghĩ nên tìm
từ nào để nói với anh.
Tưởng Nã bất ngờ hỏi cô: “Con mèo tôi tô lần trước đâu?”.
Diêu Ngạn kinh ngạc, láng máng nhớ đến con Doraemon bảy sắc cầu vồng, cô nấn ná
không lên tiếng. Tưởng Nã nói: “Xem ra không còn rồi”. Anh ngồi xổm xuống cạnh
Diêu Ngạn, cất giọng thong thả: “Tôi không thích người khác làm hỏng đồ của
tôi, cũng không thích người của tôi không nghe lời tôi”.
Lông mày Diêu Ngạn nhíu chặt, cô không để tâm anh đang nói gì, cầm ghế xếp gọn
lại, ném bóp tiền vào túi đựng tượng. Diêu Ngạn vừa đứng dậy, Tưởng Nã vòng tay
ôm eo cô, cô khẽ hét lên: “Anh bỏ ra!”.
Tưởng Nã ôm chầm lấy cô, anh cười khúc khích: “Yêu ớt thì phản kháng ít thôi.
Lấy điện thoại di động ra đây!”.
Diêu Ngạn tức tối nghiêng đầu, Tưởng Nã lại mò mẫm túi quần của cô.
Bàn tay nóng hổi dán lên quần bò ngắn khiến Diêu Ngạn hoảng hốt vặn chân tránh
né. Ai ngờ Tưởng Nã lại đặt tay lên mông cô, mặc kệ cô la hét, một tay khác của
anh đã lần đến miệng túi rút di động của cô ra bấm số điện thoại.
Dãy số mới đã hiển thị trên màn hình điện thoại, anh ôm lấy vai Diêu Ngạn, cúi
thấp đầu cảnh cáo: ”Lần cuối cùng. Tái phạm lần nữa, tôi sẽ không tha cho em”.
Anh vừa nói vừa dẫn cô đi như đôi tình nhân yêu nhau tha thiết.
Diêu Ngạn gạt bàn tay trên vai cô, cô giận sôi máu nhưng vẫn nhẫn nại chịu
đựng. Cô ngửa đầu trừng mắt nhìn anh: “Tưởng Nã, tôi không quen anh. Anh đừng
cứ suốt ngày bám lấy tôi được không? Nói thế nào anh cũng là một lão đại, muốn
kiểu phụ nữ nào mà không có, anh đừng ép buộc tôi”.
Tưởng Nã dừng chân, anh cười cười, nói với cô: “Không quen? Hôn hai lần rồi mà
còn không quen? Vậy thế nào mới là quen?”. Thấy mặt Diêu Ngạn đỏ bừng bừng, anh
nói tiếp: “Em ngoan ngoãn một chút, tôi chán, tôi sẽ vứt bỏ em. Còn bây giờ…”.
Anh nâng mặt Diêu Ngạn lên hôn mặc kệ người đi đường. Anh nói thầm: “Tôi vẫn
rất thích em. Em theo tôi, tôi sẽ chiều chuộng em. Nếu em còn không nghe lời…”,
vài chữ cuối cùng mắc lại trong miệng lưỡi quấn quýt. Diêu Ngạn cố chống bàn
chân chới với của mình, nhăn mặt giận dữ.
Xe Jeep dừng ngoài đầu ngõ. Diêu Ngạn cúi gằm mặt mở cửa nhưng nó không hề nhúc
nhích, cô chẳng nói chẳng rằng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Tưởng Nã túm đuôi tóc của cô, anh nhoài người ôm cô: “Em giận?”. Diêu Ngạn vẫn
tiếp tục im lặng, anh lại mỉm cười hôn má cô: “Xe tải mới đã đưa dượng em. Sau
khi bố em xuất viện, kêu ông ấy nghỉ ngơi vài ngày rồi hãy lái xe. Thời gian
này bên Lý Sơn hơi lộn xộn, tôi sẽ chiếu cố nhà em”.
Diêu Ngạn nhíu mày, bao nỗi chán ghét và căm tức trong lòng đều nén vào hai nắm
tay siết chặt. Tưởng Nã bỗng đẩy mặt cô, bắt được cảm xúc chưa kịp rút khỏi mắt
cô, anh quệt miệng cô, mắt anh sầm xuống: “Đừng tỏ thái độ nhất quyết sống
chết. Tôi đã nói chờ tôi chán, tự nhiên sẽ vứt bỏ em”.
Anh buồn rầu mở cửa để cô đi: “Về đi!”.
Diêu Ngạn bước xuống, chạy vội vào ngõ, nháy mắt cô đã biến mất trong màn đêm.
Tưởng Nã nhíu mày nhìn theo, anh buồn bực cào tóc, nhấn mạnh chân ga. Xe vút
nhanh cuốn bụi và đá vụn bay mịt mù.
Diêu Ngạn bước vào nhà, cô bất giác lạnh toát người. Cô nhốt mình vào nhà vệ
sinh, nhìn đôi môi đỏ tây trong gương, cô ứa nước mắt. Cô rất sợ tiếp theo
không còn đơn giản là hôn môi. Cô từng nghĩ không biết tình yêu sau này của
mình sẽ yên tĩnh như nước hay mãnh liệt giống lửa nhưng ngờ đâu cả hai đều
không phải
Dẫu cho căm phẫn thế nào đến khi tỉnh táo lại, cô vẫn nhớ lời dặn của Tưởng Nã.
Hai ngày sau, ông Diêu xuất viện. Diêu Ngạn bắt ông ở nhà nghỉ ngơi.
Ông Diêu không chịu: “Chỉ có một mình dượng con chống chọi, bố không đến giúp
làm sao được”.
“Không phải không cho bố giúp nhưng bố phải nghỉ ngơi thêm một tuần”. Diêu Ngạn
thấy ông không yên lòng, cô nói: “Hai ngày cuối tuần con có thể theo xe cùng
dượng, dù sao con cũng biết làm việc của cô”.
Nghe Diêu Ngạn nói vậy, ông mới nhẹ lòng.
Tưởng Nã ở công ty nước giải khát bận rộn thu dọn tàn cục. Trần Lập làm bác sĩ
lâu năm nhưng làm ăn lại không bằng một tên lưu manh giống Tưởng Nã. Anh ta lật
tài liệu hai năm qua của công ty, hỏi Tưởng Nã: “Chúng ta không phải chỉ xuất
hàng ra nước ngoài thôi à? Sao lại có hàng tiêu thụ tại Lô Xuyên và các tỉnh
khác?”.
Tưởng Nã nhíu mày, rút tài liệu trên tay Trần Lập ra xem, anh nói: “Mấy cái này
liên quan đến Lương Thịnh Hoa, bây giờ đã bán cho Thẩm Quan”.
Trần Lập tỏ ra đăm chiêu nói: “Thẩm Quan?”.
Tưởng Nã cười nheo mắt nhìn tòa nhà phía đông, anh nhấn mạnh: “Đúng vậy, Thẩm
Quan”.
Lúc này, Thẩm Quan đang nhắm mắt nghe cấp dưới gọi điện báo cáo: “Nghe nói ở Lý
Sơn bắt đầu thu tiền bảo kê. Tuần sau, chúng ta chuyển hàng, có cần chuẩn bị
tiền trước không?”.
Thẩm Quan hơi hé mắt, anh ta cười mỉm: “Chuẩn bị đi, đòi bao nhiêu thì trả bấy
nhiêu”. Gác máy, anh ta mới mở choàng mắt, trầm ngâm gõ bàn.
Qua giờ làm việc, Diêu Ngạn nhận được điện thoại của Tưởng Nã: “Đi ăn với tôi”.
Không đợi cô trả lời, Tưởng Nã đã dập máy cái rụp.
Diêu Ngạn hít vào rồi thở ra, ôm trái tim loạn nhịp xách túi ra ngoài. Cô mới
đến đầu cầu thang đã va trúng Hứa Châu Vi đang đi lên. Hứa Châu Vi ôm cô vào
lòng, luôn mồm luôn miệng kêu ui da. Vài giây sau nhìn thấy người đó là Diêu
Ngạn, anh ta như bị bỏng nước sôi thả ra ngay tức khắc, nở nụ cười chữa thẹn:
“Ôi, chị dâu ạ? Tôi không phải cố tình, anh Nã kêu tôi tới đón chị”.
Diêu Ngạn lùi người ra sau: “Tôi có việc, để dịp khác”.
Hứa Châu Vi sải bước chắn ngang đường, anh ta vừa nói vừa cười lấy lòng: “Chị
dâu, anh Nã đã có lòng đặt sẵn phòng ăn, đừng gây khó dễ cho tôi mà”.
Vài đồng nghiệp đi ngang qua hành lang, trông thấy Hứa Chầu Vi như gặp phải
bệnh truyền nhiễm, họ lẩn đi xa, đến cả ánh mắt họ nhìn Diêu Ngạn cũng chất
chứa sự hoài nghi. Mặt Diêu Ngạn nóng ran, cô đành theo Hứa Châu Vi đến bãi đỗ
xe.
Xe Jeep đậu sẵn ngoài bãi, tài xế mở cửa giúp cô. Diêu Ngạn cảm thấy lạ lùng
nhìn tài xế, lại nhìn xung quanh một vòng mới ngồi vào xe. Hứa Châu Vi đứng dựa
vào thành xe, mắt anh ta không hề rời khỏi cô. Đên khi Tưởng Nã xuất hiện, anh
ta cười thầm bỏ đi.
Ghế kế bên Diêu Ngạn lún xuống, Tưởng Nã vào xe ôm Diêu Ngạn hôn chụt một cái.
Diêu Ngạn bị bất ngờ, cô kêu đẩy anh ra. Tưởng Nã ra hiệu cho tài xế lái xe,
anh ôm Diêu Ngạn vào lòng, cất tiếng hỏi cô: “Em thích ăn gì? Tôi đã đặt chỗ ở
ba nhà hàng”.
Diêu Ngạn vặn người muốn thoát khỏi vòng ôm của Tưởng Nã. Anh giả vờ muốn kéo
cô lên đùi, cô sợ hết hồn không dám động đậy. Diêu Ngạn đỏ bừng mặt không dám
nhìn tài xế.
Tưởng Nã độc thoại một mình, thỉnh thoảng lắm mới nghe thấy tiếng Diêu Ngạn khẽ
“ừ” một tiếng đáp lời. Mỗi lần như vậy, anh rộn ràng niềm vui cắn miệng cô như
khen thưởng, dọa Diêu Ngạn sợ điếng người, không dám trả lời nữa. Xe chạy đến
một nhà hàng, Diêu Ngạn mới thốt ra một câu dài: “Tôi không thích nhà hàng
này”.
Tưởng Nã nhướng mày lôi cô ra khỏi xe. Anh kéo cô vào phòng ăn đã đặt sẵn: “Sao
vừa nãy ở trong xe không nói? Hôm nay ăn tạm ở đây, lần sau sẽ nghe theo ý em”.
Tốc độ làm việc của nhân viên nhà hàng rất nhanh, chỉ một lát sau thức ăn nóng
sốt đã được mang lên. Diêu Ngạn thấp thỏm nắm đũa, ngồi nhích ra xa Tưởng Nã.
Cô sợ Tưởng Nã ở trong không gian kín mít này sẽ làm gì đó với cô.
Ai biết được Tưởng Nã nói ăn đúng thật là chỉ có ăn mà thôi. Anh liên tục giơ
đũa, vừa gắp thức ăn cho Diêu Ngạn, vừa tập trung lấp đầy bụng mình. Thấy Diêu
Ngạn ngồi đờ ra, anh nhíu mày hỏi cô: “Đổ ăn không hợp?”.
Diêu Ngạn lắc đầu lia lịa, ăn một cách máy móc.
Sau khi ăn xong, anh đưa thẳng Diêu Ngạn về nhà, giải thích với cô: “Gần đây
tôi hơi bận. Chờ tôi rảnh rỗi, tôi đưa em đi chơi”.
Diêu Ngạn chỉ mong anh cứ bận bịu mãi. Về được đến nhà, cô thấy như mình vừa
sống sót sau tai nạn. Nhìn bản thân bình an vô sự trong gương, cô cảm thấy may
mắn lại tránh được một kiếp. Buổi đêm, cô trằn trọc nhíu mày nghĩ cách. Đến khi
ánh trăng đã buông xuống, cô mới mơ màng thiếp đi.
Hai ngày cuối tuần cô đi theo xe hàng với dượng, bà Diêu trách móc: “Không ngờ
lại nhờ con làm mấy chuyện này. Họ có thể nhiều việc đến mức nào cơ chứ”.
Diêu Ngạn cười, cô nói với bà: “Con nên làm mà mẹ. Mấy ngày bố nằm viện, cô vẫn
phát lương bình thường, bây giờ cũng vậy, con chỉ đi phụ hai ngày mà thôi”.
Bà Diêu đành chịu thua, sửa soạn nước uống và thức ăn cho cô.
Sau khi lên xe, Diêu Ngạn mới biết công việc mấy ngày qua đều lung tung hết cả.
Dượng ghi chép sổ sách lẫn lộn, làm nhầm mục nhập và số lượng hàng hóa. Cô cúi
đầu chỉnh sửa từng chỗ sai, gọi điện đối chiếu số lượng với bạn hàng. Đang định
ghi tiếp mấy nét chữ cuối cùng, xe tải đột nhiên thắng gấp. Tiếng phanh xe ma
sát mặt đường ken két vút qua tai, bụi bay tung tóe.
Diêu Ngạn ngước lên mới biết xe đã tới trung lộ Lý Sơn. Xe cộ trước mắt xếp
thành hàng dài.
Một rào chắn và bốn cọc giao thông sọc trắng đỏ xếp trước cổng công ty vận
chuyển hàng hóa. Đám đàn ông vạm vỡ cầm gậy sắt đứng cạnh vật chắn, đội nắng
nói cười ha hả.
Hứa Châu Vi chỉ huy anh em thu tiền bảo kê của từng chiếc xe đi qua. Có người
khom lưng nói: “Hôm qua tôi đã nộp rồi mà”. Hứa Châu Vi lật sổ ra xem, thấy
biển số xe giống hệt cái đã ghi, anh ta phất tay cho qua.
Diêu Ngạn xuống xe, cô tiến lên trước nghe ngóng. Xe tải nổ máy rầm rầm tỏa hơi
nóng ngùn ngụt dưới cái nắng gay gắt.
Hứa Châu Vi xoay đầu thấy Diêu Ngạn nói chuyện với một tài xế, anh ta cười nửa
miệng chạy vội tới.
Tài xế nói với Diêu Ngạn: “Hai ngày liên tiếp đều thế này rồi, chắc còn kéo dài
thêm vài ngày. Báo cảnh sát cũng bằng thừa, cứ bắt vào, thả ra lại tiếp tục.
Quay lại càng thêm nhiều chiêu trò bắt chẹt mới!”.
Diêu Ngạn cau mày lắng nghe. Thoáng thấy Hứa Châu Vi đang đi tới, cô chán ghét
xoay người bỏ đi. Hứa Châu Vi còn mấy bước nữa là đến chỗ Diêu Ngạn, thấy cô
quay người bỏ đi, anh ta bực tức dừng chân. Anh ta bỏ qua mấy chiếc xe, nhắm
thẳng tài xế vừa trò chuyện cùng Diêu Ngạn đòi tiền bảo kê.
Dượng thấy Diêu Ngạn quay lại, ông hỏi: “Sao rồi con? Thu tiền nữa à?”.
Diêu Ngạn gật đầu, dượng thở dài: “Xui xẻo thật. Hai ngày trước, dượng đâu có
gặp người thu tiền bảo kê, không ngờ hôm nay lại đụng phải”.
Diêu Ngạn mím môi, không nói không rằng. Nghĩ ngợi một chút, cô vươn người ra
ngoài cửa xe, cầm điện thoại di động lên chụp hình. Tiếng gậy sắt quét đến gần,
dượng móc ví tiền ra chuẩn bị. Diêu Ngạn cau mày: “Dượng…”.
Dượng cười: “Đành phải vậy thôi con, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Họ cũng không quá thiếu đạo đức, ít nhất vẫn bảo vệ chúng ta vận chuyển hàng ở
Lý Sơn. Con đừng xen vào”.
Dượng xuống xe tải, đưa vài điếu thuốc, rút tiền ra nộp. Có hai người từng gặp
ông ở bệnh viện, họ cười khách sáo, ghi lại biển số xe như thường lệ.
Buổi tối, Diêu Ngạn kiệt sức về tới nhà. Diêu Yên Cẩn ngáp ngắn ngáp dài hâm
nóng thức ăn cho Diêu Ngạn rồi bơ phờ lết về phòng ngủ. Trông thấy dáng vẻ của
chị, Diêu Ngạn cảm thấy buổn cười. Cô tính toán số tiền tiêu vặt còn dư của
Diêu Yên Cẩn, rút một tờ tiền có mệnh giá lớn để trên tủ đầu giường chị.
Ngày hôm sau, Tưởng Nã ngủ đến khi mặt trời đứng bóng mới thức dậy. Nắng trưa
chiếu vào giường, anh mở mắt ở trần đến bên cửa sổ. Trung lộ Lý Sơn bày chướng
ngại vật chặn đường vài chiếc xe tải lớn.
Tưởng Nã khoanh tay đứng dựa cửa sổ, nheo mắt quan sát một chiếc xe thương mại
dừng trên con đường nhỏ ở ngọn núi đối diện. Ánh sáng phản chiếu từ cửa xe
không phải bình thường. Tưởng Nã lấy ống nhòm trong ngăn kéo ra nhìn, anh phát
hiện rèm ở băng ghế sau vén lên phân nửa để lộ ống kính máy chụp hình.
Khóe miệng của anh trĩu xuống, anh bấm điện thoại: “Bảo mấy anh em đi thu gọn
rào chắn, chú đi vòng qua bên kia tìm một chiếc xe thương mại đen”.
Hứa Châu Vi ngớ ra, anh ta cũng đưa mắt nhìn. Ý thức được điều gì đó, anh ta
dập máy, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy. Bàn tay tài xế nộp tiền chìa ra phân nửa
thì rụt lại một cách kỳ lạ. Những chiếc xe tải chờ hàng bình an rời khỏi trung
lộ Lý Sơn.
Diêu Ngạn theo xe đến trung tâm vận chuyển hàng hóa đã quá trưa. Trước đống
hàng hóa đặt chân máy quay có phóng viên cầm micro phỏng vấn, người đối diện
xua tay từ chối. Diêu Ngạn vịn cửa thò người ra nhìn bên ngoài. Dượng dọn xong
hàng hóa, ông leo lên xe lau mồ hôi: “Hình như đang hỏi công ty vận chuyển hàng
hóa nhưng không ai dám nói”.
Diêu Ngạn mỉm cười nhưng không nói tiếng nào.
Tới trung lộ Lý San, phía trước thông suốt, cổng công ty vận chuyển hàng hóa mở
rộng, nhìn hết sức bận rộn. Diêu Ngạn lấy đồ ăn vặt trong xe ra ăn, thoải mái
ngồi điều hòa mát lạnh, cô sung sướng đến nói không nên lời.
Tất bật ngược xuôi suốt hai ngày, chớp mắt một cái đã tới thứ Hai. Diêu Ngạn
phấn chấn đến phòng nghiên cứu. Bên tòa nhà phía đông thông báo trưa nay sẽ
phỏng vấn, Diêu Ngạn mừng rỡ ra mặt, hai đồng nghiệp khác nhún vai: “Mấy chị
không đi đâu. Dù sao ở đây cũng đã lâu, cấp trên biết cũng khó làm việc”.
Đồng nghiệp còn lại cũng hào hứng không kém Diêu Ngạn, lập tức in sơ yếu lý
lịch, chuẩn bị đi phỏng vấn.
Sau khi ăn xong, Diêu Ngạn cùng đồng nghiệp đó đến tòa nhà phía đông. Người
phỏng vấn là chủ nhiệm Ngô phòng nghiên cứu, ông ta đeo mắt kính gọng bạc,
trông rất trí thức. Đồng nghiệp lớn hơn Diêu Ngạn hai tuổi, lý lịch tất nhiên
đặc sắc, chuyên môn giỏi, ưu thế nổi trội. Diêu Ngạn cảm thấy không yên tâm.
Rời tòa nhà phía đông, đồng nghiệp nói: “Không chừng họ sẽ chọn em. Các công ty
bên ngoài tuyển dụng đều thích người đã lập gia đình đã có con, hoặc chưa kết
hôn chưa có con, giống như chị có gia đình nhưng chưa có con là họ chán nhất”.
Diêu Ngạn nở nụ cười: “Kết quả ra sao cũng được. Dù gì cũng chỉ là làm thêm,
không cần thiết lắm” .
Chủ nhiệm Ngô đưa sơ yếu lý lịch cho Thẩm Quan, anh ta lật vài trang rồi hỏi:
“Luôn học ở Nam Giang?”.
Chủ nhiệm Ngô gật đầu: “Đúng vậy, mới vừa tốt nghiệp, còn non nớt nhưng nhìn có
vẻ nghe lời. Nói chuyện có chính kiến, chuyên môn cũng khá, chỉ thiếu kinh
nghiệm”.
Thẩm Quan không hề quan tâm những điều này, anh ta nhíu mày suy tư, vứt sơ yếu
lý lịch xuống: “Chọn cô ấy vào phòng nghiên cứu bên này”.,
Chủ nhiệm Ngô tỏ thái độ lừng chừng: “Không phải cần dùng người thạo việc bên
đó sao?”.
Thẩm Quan cong môi trả lời: “Tôi cần người như vậy lúc nào?”.
Chủ nhiệm Ngô không hiểu dụng ý của Thẩm Quan. Ông ta cười ngượng, cầm sơ yếu
lý lịch nghe theo lời anh ta, rồi lui ra ngoài.
Diêu Ngạn đi làm về vô tình đụng trúng ông cụ hàng xóm. Ông cụ cầm ghế trúc nhỏ
định mang ra đường lán ngồi hóng gió, thấy Diêu Ngạn, ông hỏi cô: “Bé ba gọi
điện cho cháu ông chưa?”.
Diêu Ngạn mỉm cười, trả lời câu hỏi của ông: “Dạ rồi. Cháu cảm ơn ông”.
Ông cụ khá đắc ý: “Lẽ ra cháu nên hỏi ông số điện thoại sớm một chút. Đường dây
nóng kênh Nam Giang Sáu của cháu ông ngày nào cũng nghẽn mạch, tin tức xếp hàng
dài dằng dặc đấy!”.
Đài truyền hình địa phương nghèo nàn, hiệu quả hình ánh không tốt, tỷ suất
người xem vô cùng thấp. Trái lại các kênh lớn ở thành phố Nam Giang rất được
hoan nghênh, nhất là kênh Nam Giang Sáu, mỗi ngày đều đưa nhiều tin tức xảy ra
trong tỉnh, gần gũi với đời sống nhân dân. Tin nóng trong ngày còn có thể biến
thành chuyện trà dư tửu hậu cho mọi người.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian